" /> Nhìn Chúa Giê-su chết trên thập giá trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu
Home » Kinh Thánh & Tài Liệu » Nhìn Chúa Giê-su chết trên thập giá trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu

Nhìn Chúa Giê-su chết trên thập giá trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu

 

 MỤC KINH THÁNH

Nhìn Chúa Giê-su chết trên thập giá
trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu

Giê-ru-sa-lem, ngày Lễ Lá 2020
LM Giu-se Nguyễn công Đoan S.J. 

Chúa nhật Lễ Lá năm nay, giữa bóng tối của mùa đại dịch CÔ-VY 19, Phụng Vụ
cho chúng ta nghe Bài Thương Khó trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu, trình thuật
này cho chúng ta nhìn và nghe nỗi cô đơn tuyệt đối của Chúa Giê-su trên thập
giá. Nhìn và nghe cảnh này với cả tâm tình có thể cho chúng ta một chút an ủi đỡ
nâng, một tia sáng hy vọng.

Nhìn Chúa Giê-su chết trên thập giá trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu

Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn;
chúng bắt ông vác thập giá của Người. 33Khi đến nơi gọi là
Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, 34chúng cho Người uống rượu
pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. 35Đóng
đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia
nhau. 36Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.

37Phía trên đầu Người,
chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân
Do-thái.” 38Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một
tên bên phải, một tên bên trái.

39Kẻ qua người lại đều nhục
mạ Người, vừa lắc đầu 40vừa nói : “Mi là kẻ phá được Đền
Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con
Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !” 41Các thượng tế,
kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói : 42“Hắn cứu được
thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống
khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền ! 43Hắn cậy
vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn !
Vì hắn đã nói : Ta là Con Thiên Chúa !” 44Cả những tên cướp
cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.

45Từ giờ thứ sáu, bóng tối
bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. 46Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu
lớn tiếng : “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa
là “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con
?” 47Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói “Hắn ta gọi
ông Ê-li-a  !” 48Lập tức, một người trong bọn chạy
đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa
lên cho Người uống . 49Còn những người khác lại bảo :
“Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !” 50Đức Giê-su lại
kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.

51Ngay lúc đó, bức màn
trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ. 52Mồ
mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. 53Sau
khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều
người. 54Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng
và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói
: “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”

55Ở đó, cũng có nhiều người
phụ nữ đứng nhìn từ đàng xa. Các bà này đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê để
giúp đỡ Người. 56Trong số đó, có bà Ma-ri-a Mác-đa-la,
bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê và Giô-xếp, và bà mẹ
các con ông Dê-bê-đê.
(Mt 27,32-56)

Lính bắt ông Si-mon vác thập giá của Người, chẳng phải vì chúng tử tế,
nhân đạo gì đâu, chỉ vì chúng đã đánh người thỏa thích, từ đầu đến chân thịt da
nát tan, nhưng chúng còn phải treo người lên thập giá rồi mới cho chết trên đó
chứ không cho chết dọc đường. 

Chúng cho người uống rượu pha mật đắng, nghe như thuốc giảm đau, nhưng
người nhấp một chút mà không uống, như để cảm thấu hết nỗi đau của phận người.

Chúng lột áo sống Người rồi đóng đinh Người vào thập giá. Áo sống của người
là phần thưởng cho toán lính thi hành việc đóng đinh. Chúng hí hửng chia nhau
trước mặt Người đang trần truồng quằn quại trên thập giá. Rồi thản nhiên ngồi
canh cho tới khi Người tắt thở.

Sự chế giễu lúc đánh đòn tiếp tục trong bản án treo trên thập giá và vị
trí của người giữa hai tên cướp cùng bị đóng đinh ở hai cây thập giá hai bên,
như thể người là tướng cướp.

Nơi đóng đinh là một nơi cao gần lối ra vào thành phố, kẻ qua người lại tấp
nập trong dịp đại lễ, họ dừng chân nhìn lên, chẳng chút thương hại mà còn lắc đầu
nhục mạ, thách đố: “Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem
nào
!” Nhớ ngày Người chịu phép rửa ở sông Gio-đan, tiếng từ trời vọng xuống:
Đây là Con Yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 17). Liền
sau đó thì “tên cám dỗ” xúi Người thử xem lời ấy có đúng không: “Nếu ông là
Con Thiên Chúa thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi!… đứng trên nóc Đền
Thờ mà gieo mình xuống đi
!” (Mt 4, 3-6). Hôm nay thì không phải “tên
cám dỗ” mà những kẻ từng nghe hoặc nghe lóm… đem ra nhục mạ nhạo cười. Những
người lãnh đạo ở Giê-ru-sa-lem đã chủ mưu giết Người cũng đắc thắng hả hê, hòa
điệu với kẻ qua người lại mà nhục mạ, chế giễu.

Cả hai tên cướp bị đóng đinh hai bên cũng song ca hai bên tai Người, hòa
với dàn đồng ca hai bè đứng bên dưới. Chúa bị bao vây, chìm ngập trong những âm
thanh của nhạo cười khiêu khích trong khi lồng ngực đang bị sức nặng của toàn
thân ép lại, khó thở.

Chỉ có trời đất như đồng cảm, sập bóng tối xuống giữa trưa, như muốn che
thân thể Người đang trần truồng trên thập giá. Nhưng bóng tối như dày đặc thêm
trong lòng Người khiên Người thốt lên lời cầu nguyện bi thảm nhất mà câu mở đầu
thánh vịnh 21/22 dạy: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao
Ngài bỏ rơi con
?”

Nhưng Thiên Chúa như lặng im. Những kẻ đứng chế giễu thì xuyên tạc để nhạo
cười. Có kẻ tốt bụng “chạy đi lấy miếng bọt biển thấm đầy dấm, buộc vào đầu
cây sậy và đưa lên cho Người uống
”, nhưng những kẻ độc ác lại bảo “khoan
đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không
?”. Phần Đức Giê-su, đau khổ đã đến
cùng mức: “Bị suy nhược, nát tan, kiệt sức – Tim thét gào thì miệng phải rống
lên
” (Tv 37/38,9). “Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi
trút linh hồn.”

Sau khi Đức Giê-su tắt thở, thì như để tô đậm thêm nỗi cô đơn của Người
trên thập giá, Mát-thêu cho chúng ta thấy: “Ở đó, cũng có nhiều người phụ nữ
đứng nhìn từ đàng xa. Các bà này đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê để
giúp đỡ Người. 56Trong số đó, có bà Ma-ri-a Mác-đa-la,
bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê và Giô-xếp, và bà mẹ
các con ông Dê-bê-đê”.
 

Thế là trọn vẹn lời thánh vịnh: “Con bị tai ương, người thân kẻ nghĩa
chẳng tới gần, bà con ruột thịt cũng đứng xa
” (Tv 37/38, 12). Nhìn
và nghe cảnh này, ta thấy như hiện lên trước mắt cảnh những nạn nhân trong cơn
đại dịch. Đưa vào bệnh viện rồi thì thân nhân bạn bè chẳng ai được ở bên. Chết
trong cô đơn, chôn không đình đám. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, họ hàng gần xa
cũng chẳng thể tới gần mà than khóc, tiễn đưa đến phần mộ hay lò
thiêu.  

Thiên Chúa lên tiếng

Trước mắt và bên tai chúng ta, Thiên Chúa như thinh lặng từ đầu đến cuối.
Những kẻ đắc thắng hò reo, những kẻ vào hùa chế giễu tự do hể hả; những người tốt
bụng bị cản trở; những người phụ nữ đã đi theo sát Đức Giê-su từ Ga-li-lê lên đây,
phải đứng nhìn từ xa; các môn đệ từng là “người thân kẻ nghĩa” của Người
thì chạy trốn mỗi người mỗi ngả.

Nhưng đọc kỹ Sách Thánh và đi vào chiều sâu thì chúng ta thấy khác. Tất cả
mọi người trong cuộc đều vô tình diễn xong “kịch bản” mà các thánh vịnh đã loan
báo, kể cả lời cầu nguyện và tiếng thét của Chúa Giê-su khi thở hơi cuối cùng (Tv
21/22; 37/38; 68/69). Nhưng Thiên Chúa đã hiển linh ngay từ khi Đức Giê-su bị
treo trên thập giá. 

45Từ giờ thứ sáu, bóng
tối bao phủ cả mặt đất
, mãi đến giờ thứ chín. 46Vào giờ thứ
chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng…
Bóng tối có vẻ âu sầu ảm đạm, nhưng lại là
cuộc hiển linh của Thiên Chúa cứu độ :

Sóng tử thần dồn dập chung quanh, thác diệt vong làm tôi kinh hãi,

6màng lưới âm ty bủa vây tứ phía, bẫy tử thần
ập xuống trên tôi.

7Lúc ngặt nghèo tôi kêu
cầu CHÚA, kêu lên Người là Thiên Chúa của tôi.

Từ thánh điện, Người đã nghe tiếng tôi cầu cứu,
lời tôi khấn nguyện vọng đến tai Người
.

8Trái đất bỗng ầm ầm
rung chuyển, chân núi đồi chấn động lung lay, vì Chúa nổi lôi đình
.

9Từ thánh nhan Người, khói bốc lửa thiêu, và
than hồng tung toé.

10Chúa nghiêng trời ngự
xuống, chân đạp lớp mây mù
,11ngự trên Kê-ru-bim, trên cánh gió lượn bay :

12Chúa dùng bóng tối làm
màn bao phủ,lấy mây đen nghịt làm trướng che Người
.

13Trước mặt Chúa, kìa chớp
loé mây bay, mưa đá lẫn than hồng tuôn đổ.

14CHÚA nổi sấm vang
trời, Đấng Tối Cao lớn tiếng.

15Người bắn tên, khiến địch
thù tán loạn, phóng chớp ra, làm chúng phải tan tành.

16Lạy CHÚA, lòng đại
dương xuất hiện, thềm lục địa phơi trần,

khi thấy Ngài doạ nạt ngăm đe, và bừng bừng nổi giận.

17Từ chốn cao vời, Chúa
đưa tay nắm lấy,vớt tôi lên khỏi nước lũ mênh mông,

18cứu tôi thoát đối
phương tàn bạo và kẻ thù mạnh thế hơn tôi.

19Chúng tấn công tôi ngày
tôi lâm nạn, nhưng CHÚA thương bênh đỡ phù trì,

20Người kéo tôi ra chỗ thảnh
thơi, vì yêu thương tôi nên Người giải thoát.
(Tv 17/18,6-20)

Cảnh động đất sau khi Đức Giê-su tắt thở, “Đất rung đá vỡ”, cũng
thuộc về khung cảnh hiển linh này. Tiếng thét của Đấng bị treo trên thập giá
khi trút hơi thở cuối cùng, trở thành tiếng hô xung trận để tiêu diệt cái chết
trong cuộc đấu tay đôi, và cũng là tiếng Thiên Chúa quát nạt kẻ thù (x. Tv
2, 5-6). 

Cuộc chiến thắng bắt đầu ngay: Thiên Chúa đã thắng cái chết bằng cách để
cho nó nuốt Con của Ngài khiến nó phải nổ tung:

52Mồ mả bật tung, và xác
của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy” 

Viên sĩ quan ngoại đạo chỉ huy cuộc hành quyết đã tuyên xưng:

54Thấy động đất và các sự
việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều
rất đỗi sợ hãi và nói : “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”

Một người môn đệ “chui”, vẫn núp trong bóng tối, bỗng xuất hiện oai
phong, hiên ngang đi nói chuyện tay đôi với Phi-la-tô để xin mai táng Đức
Giê-su, trái với thông lệ quăng xác người bị đóng đinh xuống hố cho thú dữ tới
ăn thịt.

57Chiều đến, có một người
giàu có tới. Ông này là người thành A-ri-ma-thê, tên là Giô-xếp, và
cũng là môn đệ Đức Giê-su. 58Ông đến gặp
ông Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su. Bấy giờ tổng trấn Phi-la-tô ra
lệnh trao trả thi hài cho ông. 59Khi đã nhận thi hài,
ông Giô-xếp lấy tấm vải gai sạch mà liệm, 60và đặt
vào ngôi mộ mới, đã đục sẵn trong núi đá, dành cho ông. Ông lăn tảng đá to lấp
cửa mồ, rồi ra về.

Còn những kẻ đã hả hê nhìn Đức Giê-su chết thảm như họ muốn, thì lòng dạ
chưa yên:

62Hôm sau, tức là khi
ngày áp lễ đã qua, các thượng tế và những người Pha-ri-sêu kéo
nhau đến ông Phi-la-tô, 63và nói : “Thưa ngài, chúng tôi nhớ
tên bịp bợm ấy khi còn sống có nói : ‘Sau ba ngày, Ta sẽ trỗi dậy.’ 64Vậy
xin quan lớn truyền canh mộ kỹ càng cho đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ hắn đến lấy
trộm xác rồi phao trong dân là hắn đã từ cõi chết trỗi dậy. Và như thế, chuyện
bịp cuối cùng này sẽ còn tệ hại hơn chuyện trước.” 65Ông Phi-la-tô bảo
họ: “Thì có sẵn lính đó, các người hãy đi mà canh giữ theo cách các người biết !” 66Thế
là họ ra đi canh giữ mồ, niêm phong tảng đá và cắt lính canh mồ.

Họ quay cuồng để bảo đảm giữ cho được xác của Đức Giê-su ở trong mồ,
nhưng Thiên Chúa trả lời sự thách đố của họ bằng chiến thắng rực rỡ hơn:

Sau ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng,
bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng
mộ. 2Thình lình, đất rung chuyển dữ dội : thiên thần
Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên ; 3diện
mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết. 4Thấy người,
lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi
 . 5Thiên thần
lên tiếng bảo các phụ nữ :  “Này các bà, các bà đừng sợ ! Tôi biết
các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. 6Người không có ở
đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, 7rồi
mau về nói với môn đệ Người như thế này : Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người
đi Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Đấy, tôi
xin nói cho các bà hay.” 8Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ
hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.

Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói : “Chào chị em !”
Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người. 10Bấy
giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ ! Về báo cho anh em của
Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”

Những kẻ canh người chết lại chết ngất vì sợ. Lồm cồm bò dậy được thì chạy
về báo tin dữ cho những kẻ đã sai họ ra canh ngôi mộ.

Từ nay sẽ có hai nguồn tin song song về cùng một sự việc. Nguồn tin do những
kẻ độc ác dối trá tung tiền ra thuê bọn lính không canh giữ nổi cái xác chết,
đi loan lời nói dối cuối cùng, lời nói dối “ăn tiền” và có quyền lực bảo kê

Các thượng tế liền họp với các kỳ mục ; sau khi bàn bạc, họ cho lính một
số tiền lớn, 13và bảo : “Các anh hãy nói như thế này : Ban đêm
đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác. 14Nếu
sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo
cho các anh được vô sự.” 15Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ
dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay.

Nguồn tin thứ hai do các môn đệ đã từng chạy trốn, bây giờ đã được gặp
Chúa Giê-su Phục sinh và được sai đi dạy dỗ muôn dân:

16Mười một môn đệ đi
tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho
các ông đến. 17Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy
ông lại hoài nghi. 18Đức Giê-su đến gần, nói với các
ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. 19Vậy
anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân
danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, 20dạy bảo họ tuân
giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho
đến tận thế.” 

Chúng ta đã được phúc đón nhận Tin Mừng, đừng để cho những lời dối trá
lung lạc. Thánh Phao-lô đã căn dặn: “Một số người sẽ bỏ đức tin mà theo những
thần khí lừa dối và những giáo huấn của ma quỉ
” (1Tm 4,1-2); “Đây
là lời đáng tin cậy: Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người, nếu
ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ hiển trị với Người
” (2Tm 2, 11-12). Ở
thời đại dịch đầy hoang mang này, không thiếu những kẻ tung tin đồn nhảm để tỏ
ra họ là kẻ am hiểu mọi chuyện bí ẩn: “đây là bí mật thứ ba của Pha-ti-ma”;
“đây là sự trừng phạt của Thiên Chúa”; “đây là dấu tận thế đến nơi”… Chúa phục
sinh sai các tông đồ đi dạy dỗ muôn dân chứ không sai những kẻ dối trá. Thiên
Chúa chúng ta không làm nên sự chết. Chúa Giê-su là “sự sống lại và là sự sống
(Ga 11, 25), là « Con Đường, Sự Thật và Sự Sống” (Ga
14, 6). “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi, tôi còn sợ người nào?”
(Tv 26/27, 1). “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì
có Chúa ở cùng
” (Tv 22/23,4). Thiên Chúa tỏ mình ra bằng ơn cứu độ
nơi Đức Ki-tô “chết trên thập giá, sống lại và lên trời ngự bên hữu Thiên
Chúa
”.

Nguồn:  Truyền thông HĐGMVN 

✦ Xem thêm: kinh thánh

DucTinJesus.Com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *