" /> Tỉnh thức và canh thức (29.11.2020 – Chúa Nhật 1 Mùa Vọng, Năm B)
Home » Kinh Thánh & Tài Liệu » Lời Chúa Hằng Ngày » Tỉnh thức và canh thức (29.11.2020 – Chúa Nhật 1 Mùa Vọng, Năm B)

Tỉnh thức và canh thức (29.11.2020 – Chúa Nhật 1 Mùa Vọng, Năm B)

Lời Chúa: Mc 13, 33-37

Ðức Giêsu nói với các môn đệ về ngày Quang Lâm
của Người rằng: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết
khi nào thời ấy đến. Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền
cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người
giữ cửa phải canh thức. Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào
chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em phải
canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ. Ðiều Thầy
nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!”

Suy nim:

 

Trong Kinh Tin
kính, có hai tín điều mà ta còn phải chờ.

“Và Ngài sẽ lại
đến trong vinh quang

để phán xét kẻ
sống và kẻ chết.”

“Tôi trông đợi
kẻ chết sống lại, và sự sống đời sau.”

Cả hai điều
trên đều chưa xảy ra, nhưng là nỗi chờ mong

của các kitô hữu
từ hai mươi thế kỷ.

Người Do-thái
chờ Đấng Mêsia đến trần gian,

còn kitô hữu
chờ ngày Con Thiên Chúa trở lại.

Đôi khi chúng
ta nghĩ Đức Giêsu đã phục sinh và lên trời,

như thế là
xong, Ngài chẳng còn phải làm gì nữa.

Thật ra khi phục
sinh, Đức Giêsu đã chiến thắng thần chết,

nhưng Ngài chưa
toàn thắng, và cuộc chiến vẫn còn kéo dài.

Thiên Chúa
chưa “bắt muôn loài quy phục dưới chân Ngài”

và kẻ thù cuối
cùng là sự chết vẫn chưa bị tiêu diệt (1 Cr 15,24-28).

 

Hai tín điều
trong Kinh Tin kính mà ta còn phải chờ

lại là hai biến
cố trùng nhau về thời gian.

Ngày Chúa
Giêsu trở lại như một thẩm phán đầy quyền năng

cũng là ngày tận
thế, ngày thân xác kẻ chết sống lại.

Ngày đó thật
là một ngày quan trọng cho cả vũ trụ loài người,

và cũng là
ngày vinh quang lớn lao cho chính Chúa Giêsu.

Nhiều người
đoán già đoán non về lúc nào ngày ấy đến.

Đã có những lời
đồn đoán về ngày tận thế, và tất cả đều sai.

Có người đã
bán cả nhà cửa ruộng vườn để ngồi chờ tận thế.

Có người bỏ cả
công ăn việc làm, nhưng chẳng thấy gì xảy ra.

Họ quên rằng
chính Đức Giêsu, Con Thiên Chúa mang phận người,

cũng thú nhận
chỉ mình Chúa Cha mới biết về Ngày ấy (Mc 13,32).

Chúng ta tin
Ngày ấy thế nào rồi cũng đến,

nhưng chúng ta
không biết rõ khi nào (Mc 13,33.35.36).

Chính vì thế đời
của kitô hữu tự bản chất là chờ đợi.

Nếu Chúa Giêsu
không quang lâm,

công trình cứu
độ vẫn chưa hoàn thành trọn vẹn,

và Thiên Chúa
chưa “là tất cả trong muôn loài” (1 Cr 15,28).

 

Nhưng Kitô hữu
không khoanh tay chờ suông cách thụ động.

Bài Tin Mừng
hôm nay dạy ta cách chờ.

Chúng ta là những
đầy tớ được ông chủ đi xa tin cậy,

giao nhà và
giao cả quyền hành, phân công mỗi người mỗi việc.

Chúng ta là
anh giữ cửa, có nhiệm vụ mở cửa ngay khi chủ về.

Thường thì ông
chủ không về vào ban đêm,

vì trời thì tối,
đường không có đèn, ẩn chứa nhiều nguy hiểm.

Nhưng biết đâu
ông chủ lại bất thần trở về

vào lúc chập tối
hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.

Đó là lúc mọi
người dễ chìm trong giấc ngủ say.

 

“Hãy tỉnh thức!
Hãy canh thức!” Đức Giêsu nhắc lại nhiều lần,

không phải chỉ
cho bốn môn đệ thân tín (Mc 13,3),

mà cho mọi người
và từng người chúng ta (Mc 13,37).

Không phải
Ngài cấm chúng ta ngủ trưa hay ngủ tối.

Nhưng Ngài dạy
chúng ta đừng ngủ mê trong tội.

 

Khi ngủ mê,
người ta quên mình là đầy tớ,

nhận quyền
hành của chủ để chu toàn công việc được giao.

Khi ngủ mê,
người ta để chủ ban đêm đứng chờ ngoài cửa.

Sống ở đời, ta
dễ bị ru ngủ bởi nhiều thứ gây nghiện.

Thế gian này
quá hấp dẫn khiến ta nghĩ nó là vĩnh cửu.

nghĩ chuyện
Chúa quang lâm là chuyện không đáng tin (2 Pr 3,4).

chẳng có thưởng
phạt, cũng chẳng có phục sinh cho thân xác.

 

Thái độ thức tỉnh
đòi hỏi ta cảnh giác liên tục.

Chính vì không
biết lúc nào chủ về, lúc nào Chúa đến

nên lúc nào ta
cũng phải sẵn sàng, tích cực chờ đợi,

để ra đón Chúa
trong niềm vui bình an.

 

Cầu nguyện:

 

Lạy Chúa
Giêsu,

Chúa đã yêu
trái đất này,

và đã sống trọn
phận người ở đó.

Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,

sự bi đát và
cao cả của phận người.

 

Xin dạy chúng
con biết đường lên trời,

nhờ sống yêu
thương đến hiến mạng cho anh em.

 

Khi ngước nhìn
lên quê hương vĩnh cửu,

chúng con thấy
mình được thêm sức mạnh

để xây dựng
trái đất này,

và chuẩn bị nó
đón ngày Chúa trở lại.

 

Lạy Chúa Giêsu
đang ngự bên hữu Thiên Chúa,

xin cho những
vất vả của cuộc sống ở đời

không làm
chúng con quên trời cao,

và những vẻ đẹp
của trần gian

không ngăn bước
chân con tiến về bên Chúa.

 

Ước gì qua cuộc
sống hằng ngày của chúng con,

mọi người thấy
Nước Trời đang tỏ hiện.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 

 

DucTinJesus.Com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *