NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT NAM NHI

Nước mắt của Thánh I-nhã Loyola:

Thánh lễ là thân thể nhiệm mầu của Đức Kitô ôm trọn nhân loại trong sự thương xót cứu rỗi. Thánh Inhã rất quý Thánh Lễ nên khi được nhậm chức linh mục, Ngài không dâng lễ mở tay ngay như những linh mục khác mà Ngài chuẩn bị cả một năm trời cho Thánh Lễ mở tay của Ngài, đủ biết Thánh Lễ quý trọng và cao cả biết bao với Ngài.

Khi vào phòng thay áo, lúc khoác áo Alba, Ngài cũng khóc, lúc dâng lễ cũng khóc, dâng lễ xong cũng khóc, lúc thay áo cũng khóc, vì Ngài luôn nhận thấy mình bất xứng với tình thương bao la của Thiên Chúa trao cho mình.

Mình đang được Thiên Chúa bao phủ tràn đầy ân sủng và trong hoàn cảnh hiện hữu này. Ngài luôn sống với tâm tình biết ơn và nước mắt ấy là sức sống nâng đỡ Ngài trong suốt cuộc đời.

Nước mắt của Chúa Giêsu:

Trong ba năm đi rao giảng khắp nơi Chúa Giêsu đã rơi nước mắt khóc thương khi thấy dân chúng lầm than, thấy bà góa nghèo khổ đang khóc thương sau quan tài con trai một của bà. Nhưng Kinh Thánh chỉ dùng chữ khóc trong những trường hợp:

Ngài khóc thương Lazaro : Thấy cô khóc, và những người Do Thái đi với cô cũng khóc, Đức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến…… Đức Giêsu liền khóc. (Ga 11, 33; 35)

Ngài khóc cho nhân loại khi cầu nguyện tại vườn Gietzêmanê: Người lâm cơn xao xuyến bồi hồi, nên càng khẩn thiết cầu xin. Và mồ hôi người như những giót máu rơi xuống đất (Lc22,44)

Ngài khóc thành Gierusalem: Khi đến gần Gierusalem và trông thấy thành, Đức Giêsu khóc thương mà nói: Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi!…(lc 19, 41-42a)

guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận