CHÂM NGÔN DẠY KHÔN NGOAN (*Gr 17, 5- 10)

Chúa Trời đã phán như sau:

Đá ng nguyền rủa kẻ tin vào thế gian

Tựa nương sức lực phàm nhân

Lòng xa Đức Chúa chẳng tin vào Ngài

Nó rồi như bụi cây kia

Mọc nơi hoang địa, đất đai khô cằn

Chẳng hề hạnh phúc an bình

Hạnh phúc có đến cũng nhìn không ra!

Sống nơi cỏ cháy, đồng khô

Trong vùng đất mặn bơ vơ kiếp người

Phúc thay kẻ tin Lời Thiên Chúa

Dựa vào Ngài, làm chỗ nương thân

Như cây trồng ở bên sông

Rễ đâm vào mạch nước trong ngọt đời

Cho dù hạn há n, mưa rơi

Lá trên cành vẫn xanh tươi reo mừng

Trổ sinh hoa trái không ngừng

Hòng mong cảm tạ, đáp đền Thiên ân

Không gì nham hiểm và bất trị

Như lòng người ai tỏ thấu chăng?

Chúa Trời thử thách tâm can

Tội đền, công thưởng tỏ tường nghiêm minh…

01.03.2018

guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận