" /> LƯƠNG TÂM.
Home » Sống Đạo » LƯƠNG TÂM.

LƯƠNG TÂM.

LƯƠNG TÂM.

Có hai người phụ nữ tìm đến một vị đạo sĩ rất nổi tiếng là nhân đức và thánh thiện để xin một vài lời khuyên bảo về con đường nhân đức.

Người phụ nữ thứ nhất mang trong mình mặc cảm tội lỗi, bà luôn nghĩ mình là một tội nhân vì hồi còn trẻ, trong những năm chồng bà đi làm xa, bà đã thất trung với chồng, nhưng rồi bà đã ăn năn thống hối và tiếp tục sống một cuộc sống gương mẫu trong vai trò làm mẹ cũng như làm vợ.
Dầu vậy, bà vẫn không bao giờ quên được tội lỗi nặng nề ấy và lương tâm bà vẫn áy náy không yên.

Người phụ nữ thứ hai cảm thấy mình là người chính trực, vì luôn sống theo luật Chúa, lương tâm bình an không khiển trách bà điều gì.

Nhà đạo sĩ kiên nhẫn lắng nghe mỗi bà dốc cạn nỗi lòng. Người phụ nữ thứ nhất nức nở kể lể và ân hận vì tội lỗi của bà quá nặng nề không thể nào được Chúa thứ tha.

Trái lại, người phụ nữ thứ hai cảm thấy mình chính trực không có tội gì phải xưng thú cả.

Nhà đạo sĩ liền nói với người phụ nữ thứ nhất:

Bà hãy đi tìm một hòn đá thật lớn mà sức bà có thể vác được đem tới đây cho tôi.

Quay sang người phụ nữ thứ hai nhà đạo sĩ nói:

Bà hãy đi nhặt những hòn đá thật nhỏ nhiều bao nhiêu bà có thể mang được trong cái khăn choàng vai của bà rồi đem tới đây cho tôi.

Hai người phụ nữ liền mau mắn thi hành lời vị đạo sĩ dạy bảo.

Người phụ nữ thứ nhất khệ nệ đem tới một hòn đá thật lớn. Còn người thứ hai với cái khăn đầy cả trăm viên đá sỏi nhỏ.

Nhà đạo sĩ mỉm cười nói với hai bà:

Bây giờ tôi xin hai bà làm thêm một việc khác nữa là các bà hãy đem trả hòn đá lớn này cũng như những viên đá nhỏ kia trở về đúng chỗ cũ của nó, điều quan trọng là phải đúng với chỗ mà các bà đã nhặt nó. Một lần nữa, hai người phụ nữ mau mắn thi hành mệnh lệnh của nhà đạo sĩ. Người phụ nữ thứ nhất tìm ngay được chỗ cũ của hòn đá mà bà đã lấy bởi vì chỉ có một hòn duy nhất. Trái lại, người phụ nữ thứ hai loanh quanh lẩn quẩn cả giờ, nhưng vô ích, bởi vì bà không tài nào mà nhớ hết được đúng chỗ của mỗi viên đá sỏi ấy. Bấy giờ bà đành trở lại với cái khăn choàng vai đầy những viên sỏi nhỏ ấy.

Vị đạo sĩ nói với người phụ nữ thứ nhất rằng: bà đã đem trả lại chỗ cũ của hòn đá đó một cách dễ dàng. Cũng một cách tương tự, với tội lỗi của bà, bà đã biết khiêm nhường nhìn nhận tội lỗi mình nặng nề và đã thành tâm ăn năn thống hối, bà đã được Thiên Chúa thương tha thứ cho bà, bây giờ bà không nên lo lắng áy náy chi nữa.

Quay sang người phụ nữ thứ hai vị đạo sĩ nói tiếp: còn bà như đã không thể trả lại được chỗ cũ của những viên đá sỏi, bà cũng không nhìn thấy được các lỗi lầm nho nhỏ để ăn năn thống hối.

***

Qúy vị và các bạn thân mến,

Lời chỉ giáo của nhà đạo sĩ thật khôn ngoan và cũng là lời giải đáp cho những người hay thắc mắc mỗi lần nghe nói đến bí tích hòa giải.

Họ thường hỏi phải xưng thú tội lỗi gì đây?

Thực ra cũng không có tội gì nặng nề lắm, nhưng chính sự chểnh mảng không quan tâm những lỗi lầm nho nhỏ, những khuyết điểm thầm kín, dần dần họ trở thành chai đá và mất đi sự bén nhậy của lương tâm, khó phân biệt điều hoàn thiện và việc gian ác.

***

Lạy Chúa, trước nhan thánh Chúa, trong sự tĩnh lặng của tâm hồn, con nghe tiếng Chúa khiển trách con: Hãy lấy cái xà trong mắt đã rồi mới lấy cái rác nơi mắt anh em.
Con thật mù quáng biết bao khi con chỉ nhìn thấy tội lỗi của người khác nhưng lại không nhìn ra tội lỗi thầm kín của chính mình.

Xin mở mắt linh hồn con để con thấy rõ những lỗi lầm nho nhỏ, những vấp ngã trong đời sống hàng ngày, những khiếm khuyết với anh em để biết chạy đến Chúa xin ơn thứ tha.
Xin giúp con sống hoàn thiện hơn như cha chúng con là Đấng hoàn thiện ở trên trời.

R. Veritas

DucTinJesus.Com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *