CN, 11 / 2017 8:30 Chiều | Đức Tin Jesus

Chuyện đã lâu lắm rồi, nơi một thị trấn nhỏ phía bắc xứ sở Ai-Len, có người con gái mà mọi người đều thấy ở nơi nàng sự chuẩn mực của người hiếu đạo. Mỗi ngày, nàng đều dành thời gian để đọc kinh và cầu nguyện. Khi nàng ra khỏi nhà, thì điểm đến duy nhất của nàng là ngôi Thánh Đường trong thị trấn. Ai cũng thấy rằng cuộc sống của nàng là dành trọn cho Thiên Chúa, nàng đã dành tình yêu lớn lao cho Thiên Chúa và… khát khao được một lần gặp gỡ Ngài, để nói lên điều ấy dù chỉ là trong mơ!

Một hôm, nàng dậy sớm xem hừng đông ló dạng.

Ôi, công trình Thiên Chúa đẹp không bút nào tả xiết.

Mắt ngắm nhìn, nàng ngợi khen Thiên Chúa vì kỳ công của Người.

Nàng ngồi đấy, và thấy rằng Chúa đang hiện diện.

Người hỏi nàng: “Con yêu mến Ta không?”

Nàng đáp lại:

“Lẽ tất nhiên ạ, Lạy Chúa! Chúa là Thiên Chúa và Đấng Cứu Độ con”

Và Người hỏi: “Nếu con mang khuyết tật, con còn mến ta không?”

Nàng ngỡ ngàng… Nàng nhìn xuống tay chân và toàn bộ hình hài rồi nghĩ rằng có bao

điều nàng sẽ không làm được, những điều nàng thấy là đương nhiên.

Và nàng trả lời: “Hẳn là sẽ khó, Lạy Chúa, nhưng con vẫn yêu Chúa”

Rồi Người lại hỏi: “Nếu con mù, con vẫn còn yêu các tạo vật của Ta không?”

Làm sao yêu một điều mình không thấy?

Và nàng nghĩ đến bao nhiêu người mù trên thế giới,

và biết bao người như họ vẫn yêu mến Chúa và tạo vật Người.

Thế nên nàng đáp lời: “Nghĩ như thế thật đau, nhưng con vẫn yêu Người”

Rồi Người tiếp tục hỏi: “Nếu con điếc, con còn lắng nghe Lời Ta không?”

Làm sao nghe được điều gì nếu tai mình bị điếc?

Rồi nàng chợt hiểu. Nghe Lời Chúa không chỉ bằng đôi tai, mà bằng cả tấm lòng.

Nàng trả lời: “Thật khó lòng, nhưng con vẫn yêu mến Lời Người.”

Và rồi Người lại hỏi: “Nếu con câm, con vẫn còn ca tụng Danh Ta?”

Làm sao ca hát khi mình không còn được cất tiếng?

Nhưng nàng nhận ra rằng: Chúa muốn ta vang ca lên từ trái tim và tận đáy tâm hồn.

Tiếng ca hát của ta có thế nào cũng được. Và ngợi khen Chúa không chỉ là hát ca, nhưng trong những ngày gian nan, ta vẫn ca ngợi Chúa bắng cách cảm tạ Người.

Vì thế nàng mới nói: “Dù con không thể hát, con vẫn còn ngợi ca Chúa”

Nàng nghĩ rằng mình đã trả lời hay, nhưng…

Thiên Chúa hỏi: “THẾ VÌ SAO CON PHẠM TỘI?”

Nàng trả lời: “Vì con chỉ là con người. Con chưa phải trọn lành.”

“THẾ SAO KHI YÊN ỔN CON ĐI XA TA THẾ?

SAO KHI NGUY NAN CON MỚI CẦU NGUYỆN HẾT LÒNG?”

Nàng câm miệng. Nàng chỉ còn biết khóc.

Chúa lại tiếp tục hỏi: “Sao con chỉ hát với cộng đoàn và trong buổi tĩnh tâm?

Sao con chỉ kiếm tìm Ta trong thời gian thờ phượng?

Sao con cầu xin bao nhiêu thứ chỉ vì bản thân con?

Sao con cầu xin mà thiếu lòng xác tín?

Lệ trào mi chảy xuống má của nàng.

“Sao con xấu hổ về Ta?

Sao không rao giảng cho ra Tin Mừng?

Sao khi gặp gian truân, con khóc lóc với người khác trong khi Ta trao vai mình cho con khóc?

Sao con chối từ khi Ta cho con cơ hội phục vụ Danh Ta?”

Nàng muốn trả lời, nhưng biết nói gì đây?

“Ta ân ban cho con sự sống, không phải để con vứt bỏ.

Ta ân ban cho con tài năng để phục vụ, nhưng con vẫn quay lưng.

Ta mặc khải Lời cho con, nhưng con không thêm gì trong hiểu biết.

Ta nói khó với con, nhưng con cứ bịt tai.

Ta chúc phúc cho con, nhưng con hướng mắt nhìn nơi khác.

Ta sai tôi tớ đến với con, nhưng con ngồi yên khi họ bị đuổi xua.

Ta nghe lời con cầu và đã nhậm lời mọi điều con cầu khẩn.

“CON CÓ THỰC SỰ YÊU MẾN TA CHĂNG?”

Nàng không thể trả lời. Làm sao trả lời đây? Nàng vô cùng bối rối.

Không còn lời biện bạch. Nàng có thể nói gì đây?

Lòng kêu thét và mắt nàng đẫm lệ,

Nàng trình với Người: Lạy Chúa, xin thứ tha. Con không xứng làm con của Chúa.”

Chúa đáp lời: “Ân Huệ của Cha đấy, con ơi”

Nàng bèn hỏi: “Sao Chúa vẫn tha thứ cho con? Sao lại yêu con đến thế?”

Chúa trả lời: “Vì con là công trình Sáng Tạo của Ta.

Con là con của Ta. Ta chẳng thể nào bỏ rơi con.

Khi con khóc, Ta đồng cảm và cùng khóc với con.

Ta cùng cười với con, khi con reo vui hớn hở.

Khi con xuống tinh thần, Ta luôn khích lệ con.

Ta nâng con dậy, khi con vấp ngã,

Khi con mệt mỏi, Ta bồng bế con.

Ta sẽ ở cùng con cho đến ngày sau cùng, và sẽ yêu thương con mãi mãi.”

Chưa bao giờ nàng khóc nhiều như thế. Tại sao nàng từng có thể sống dửng dưng?

Tại sao nàng đã xúc phạm Chúa thật nhiều?

Nàng hỏi Chúa: “Chúa thương con đến mức độ nào?”

Chúa đưa tay ra và kìa dấu đinh xuyên thủng.

Nàng gục đầu dưới chân Chúa Kitô, “Ôi, Đấng Cứu Độ con.”

Và lần đầu tiên trong đời, nàng nguyện cầu thực sự!

(APT – Phóng tác theo Nhật Ký nữ tu Maranatha)