" /> Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Truyền giáo 2020
Home » Giáo Hội Việt Nam » Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Truyền giáo 2020

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Truyền giáo 2020

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Truyền giáo 2020

Sứ điệp của Đức
Thánh Cha Phanxicô
nhân Ngày Thế giới
Truyền giáo 2020

(sẽ được cử hành
vào Chúa nhật 18/10/2020)

 

Dạ, con đây,
xin sai con đi
” (Is 6,8)

Anh chị em thân mến,

Tôi xin dâng lời
tạ ơn Thiên Chúa vì toàn thể Giáo hội đã dấn thân sống Tháng Truyền giáo Ngoại
thường trong năm vừa qua (10/2019). Tôi tin rằng việc này đã góp phần thúc đẩy
nhiều cộng đoàn hoán cải trong việc loan báo Tin Mừng, theo định hướng của chủ
đề “Chịu phép rửa và được sai đi: Giáo hội của Chúa Kitô thi hành sứ vụ truyền
giáo trên thế giới”.

Với những đau khổ
và thách đố do đại dịch Covid-19 gây ra, năm nay toàn thể Hội thánh tiếp tục thực
hiện định hướng truyền giáo này nhờ ánh sáng soi dẫn của những lời sau đây
trong trình thuật về ơn gọi của tiên tri Isaia: “Dạ, con đây, xin sai con đi”
(Is 6,8). Lời đáp trả này cứ mãi mới mẻ trước câu hỏi của Chúa: “Ta sẽ sai ai
đây?” (nt.). Lời mời này đến từ con tim Thiên Chúa, đến từ lòng xót thương của
Người, chất vấn cả Hội thánh lẫn nhân loại đang trong cơn khủng hoảng toàn cầu.
“Như các môn đệ trong bài Tin Mừng, chúng ta bị cơn bão bất ngờ và hung bạo vùi
dập. Chúng ta nhận ra mình đang trên cùng một con thuyền. Tất cả đều mong manh
mất phương hướng nhưng đồng thời đều quan trọng và cần thiết. Tất cả đều được mời
gọi cùng nhau chèo chống. Mọi người cần khích lệ lẫn nhau. Tất cả chúng ta… đều
trên chiếc thuyền này. Như các môn đệ đã lo lắng và đồng thanh thốt lên: “Chúng
ta chết mất” (x. Mc 4,38), chúng ta cũng nhận ra rằng không thể một thân một
mình tiến tới nhưng phải đồng lòng thì mới có thể” (Suy niệm tại Quảng trường
Thánh Phêrô, 27/03/2020). Chúng ta thực sự hoảng sợ, mất phương hướng và khiếp
đảm. Qua đau khổ và cái chết chúng ta cảm thấy con người thật mong manh, nhưng
đồng thời cũng nhận ra rằng tất cả chúng ta đều mang ước muốn sâu xa là được sống
và được giải thoát khỏi sự dữ. Trong bối cảnh này, tiếng gọi đón nhận sứ vụ
cũng là lời mời ra khỏi chính mình vì tình yêu Thiên Chúa và tha nhân, được xem
như cơ hội để chia sẻ, phục vụ và chuyển cầu. Đây là sứ vụ mà Thiên Chúa giao
phó cho mỗi người, khiến chúng ta đi từ cái tôi sợ hãi và khép kín đến cái tôi
tìm lại được mình và được đổi mới vì đã trao ban chính mình.

Trong hiến tế thập
giá, khi Chúa Giêsu hoàn thành sứ vụ (x. Ga 19,28-30), Thiên Chúa cho thấy tình
yêu của Ngài là tình yêu dành cho mỗi người và mọi người (x. Ga 19,26-27). Ngài
yêu cầu mỗi người chúng ta phải sẵn sàng để được sai đi, bởi vì Thiên Chúa là
Tình yêu, một tình yêu luôn năng động vì sứ vụ, luôn ra khỏi chính mình để trao
ban sự sống. Vì yêu thương nhân loại, Thiên Chúa Cha đã sai Chúa Giêsu Con của
Ngài đến thế gian (x. Ga 3,16). Chúa Giêsu là Vị Thừa Sai được Chúa Cha sai đi:
Ngài sống và hành động hoàn toàn theo ý Chúa Cha (x. Ga 4,34; 6,38; 8,12-30; Hr
10,5-10). Đến lượt mình, khi chịu đóng đinh và phục sinh vì chúng ta, Chúa
Giêsu lôi cuốn chúng ta vào chuyển động tình yêu của Ngài, nhờ Thánh Thần của
Ngài, Đấng làm cho Hội thánh sống động, Đấng làm cho chúng ta trở thành môn đệ
của Chúa Kitô và sai chúng ta thi hành sứ vụ loan báo Tin Mừng cho mọi người
trên toàn thế giới.

“Sứ vụ ‘Hội thánh
đi ra’ không là một chương trình phải thực hiện, một ý định phải cụ thể hóa qua
nỗ lực của ý chí. Chính Chúa Kitô làm cho Hội thánh ra khỏi chính mình. Trong sứ
vụ loan báo Tin Mừng, anh chị em ra đi vì được Chúa Thánh Thần thúc đẩy và đưa
dẫn” (Senza di Lui non possiamo far nulla, LEV-San Paolo, 2019, 16-17 [Không
có Thầy chúng con không thể làm gì
, nxb Thánh Phaolô, 2019, tr. 16-17]).
Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta trước và với tình yêu này, Ngài đến kêu gọi
chúng ta. Ơn gọi của mỗi người xuất phát từ việc chúng ta là con cái Thiên Chúa
trong Hội thánh, là gia đình của Ngài, là anh chị em trong tình yêu thương mà
Chúa Giêsu đã tỏ ra cho chúng ta. Tuy nhiên, tất cả đều có phẩm giá con người,
vì được Thiên Chúa mời gọi để trở nên con của Ngài, nghĩa là để trở thành những
gì đã luôn hiện diện trong con tim Thiên Chúa, qua bí tích Thánh tẩy và sự tự
do của đức tin.

Sự sống, đã nhận
được cách nhưng không, mặc nhiên trở thành lời mời tự hiến với tất cả sự năng động
của nó. Sự sống, nơi những ai đã chịu Phép rửa, như hạt giống khi đạt đến độ
sung mãn, sẽ đảm nhận lời đáp trả của tình yêu trong bậc sống hôn nhân hay
trong đời sống khiết tịnh vì Nước Thiên Chúa. Sự sống nơi con người phát xuất từ
tình yêu của Thiên Chúa, lớn lên trong tình yêu đó và hướng về tình yêu đó.
Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa, và trong hiến lễ thánh của
Con Thiên Chúa, là Chúa Giêsu, trên Thánh giá, Thiên Chúa đã chiến thắng tội lỗi
và sự chết (x. Rm 8,31-39). Đối với Thiên Chúa, sự ác – ngay cả tội lỗi – trở
thành một thách thức yêu thương, yêu thương ngày một hơn (x. Mt 5,38-48; Lc
23,33-34). Do đó, trong Mầu nhiệm Vượt qua, lòng thương xót của Thiên Chúa chữa
lành vết thương căn nguyên của nhân loại và tuôn đổ chan hòa vũ trụ. Hội thánh,
là bí tích phổ quát tình yêu Thiên Chúa đối với thế giới, tiếp tục sứ mạng của
Chúa Giêsu trong lịch sử và sai chúng ta đi khắp nơi để qua việc loan báo Tin Mừng
và chứng tá đức tin của chúng ta, Thiên Chúa vẫn có thể bày tỏ tình yêu của Người
và như thế có thể chạm đến và biến đổi trái tim, tâm trí, thể xác, xã hội và
văn hóa ở mọi nơi và mọi thời.

Sứ vụ này là lời
đáp trả tự do và ý thức trước tiếng gọi của Thiên Chúa. Nhưng chúng ta chỉ có
thể cảm nhận được lời kêu gọi này khi chúng ta sống mối tương quan tình yêu cá
vị với Chúa Giêsu, Đấng vẫn luôn sống động trong Hội thánh của Người. Xin hãy tự
hỏi: Chúng ta có sẵn sàng đón nhận sự hiện diện của Chúa Thánh Thần trong cuộc
đời chúng ta hay không? Chúng ta có sẵn sàng lắng nghe lời kêu gọi loan báo Tin
Mừng, trong đời sống hôn nhân, đời sống thánh hiến hay đời sống linh mục, và
nói chung trong đời sống hàng ngày hay không? Chúng ta có sẵn lòng đến mọi nơi
được sai đến để làm chứng cho đức tin vào Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương
xót, để loan báo Tin Mừng cứu độ của Chúa Giêsu Kitô, để chia sẻ sự sống thần
linh của Chúa Thánh Thần bằng cách xây dựng Hội thánh hay không? Như Đức Maria,
Mẹ Chúa Giêsu, chúng ta có sẵn sàng phục vụ ý muốn của Thiên Chúa cách vô điều
kiện hay không (Lc 1,38)? Sự sẵn sàng nội tâm này rất quan trọng vì phải sẵn
sàng thì mới có thể thưa với Thiên Chúa: “Dạ, con đây, xin sai con đi” (x. Is
6,8). Và thái độ sẵn sàng nay không phải là sẵn sàng cách trừu tượng, nhưng cụ
thể trong chính hôm nay giữa lòng Giáo hội và lịch sử.

Hiểu được những
gì Thiên Chúa đang nói với chúng ta trong thời đại dịch này cũng là một thách đố
cho sứ mạng của Hội thánh. Bệnh tật, đau khổ, sợ hãi và tình trạng cách ly chất
vấn chúng ta. Nỗi khốn cùng của người phải chết trong cô đơn, của người bị bỏ
rơi đơn độc, của người bị mất việc làm và lương bổng, của người không có nhà cửa
và thực phẩm chất vấn chúng ta. Khi bị buộc phải cách ly và ở nhà, chúng ta được
mời gọi tái khám phá nhu cầu về tương quan xã hội cũng như tương quan của cộng
đoàn với Thiên Chúa. Thay vì thêm nghi ngại và lãnh đạm, tình trạng này phải
làm chúng ta chú ý hơn đến cách chúng ta sống các mối tương quan với người
khác. Và việc cầu nguyện, mà nhờ đó Thiên Chúa chạm đến và lay động trái tim của
chúng ta, phải làm chúng ta mở lòng ra nhận biết các nhu cầu về tình yêu, phẩm
giá và tự do của anh chị em chúng ta, cũng như trách nhiệm của chúng ta trong
việc chăm sóc mọi vật thụ tạo. Việc chúng ta không thể tập hợp lại như Hội
thánh để cử hành Bí tích Thánh Thể cho phép chúng ta chia sẻ tình trạng của nhiều
cộng đoàn Kitô hữu không thể cử hành Thánh lễ mỗi Chúa nhật. Trong bối cảnh
này, câu hỏi mà Thiên Chúa đặt ra: “Ta sẽ sai ai đây?” lần nữa lại được hỏi và
chờ đợi lời đáp trả quảng đại và quả quyết từ chúng ta: “Dạ, con đây, xin sai
con đi” (Is 6,8). Thiên Chúa tiếp tục tìm kiếm những người Ngài có thể sai đến
mọi nơi trên thế giới để làm chứng cho 
​​tình yêu của Ngài, làm chứng rằng Ngài cứu con
người khỏi tội lỗi và cái chết, giải thoát họ khỏi mọi điều ác hại (x. Mt
9,35-38; Lc 10,1-12).

Cử hành Ngày Thế
giới Truyền giáo cũng có nghĩa là tái khẳng định rằng việc cầu nguyện, suy tư
và những trợ giúp vật chất được chúng ta dâng cúng chính là cơ hội để tích cực
tham gia vào sứ mạng của Chúa Giêsu trong Giáo hội của Người. Nghĩa cử bác ái
được thể hiện khi quyên góp trong các buổi cử hành phụng vụ vào Chúa nhật tuần
thứ ba của tháng 10 tới đây, có mục đích hỗ trợ công cuộc truyền giáo được các
Hội Giáo hoàng Truyền giáo thực hiện nhân danh tôi, nhằm đáp ứng nhu cầu tinh
thần và vật chất của các dân tộc và các Giáo hội trên khắp thế giới, vì ơn cứu
độ của tất cả mọi loài.

Xin Đức Trinh Nữ
Maria rất thánh, Ngôi sao loan báo Tin Mừng và Đấng An ủi người sầu khổ, môn đệ
truyền giáo của Chúa Giêsu, con Mẹ, tiếp tục cầu thay nguyện giúp và nâng đỡ
chúng ta.

Tại Roma, Đền thờ
thánh Gioan Lateranô, ngày 31 tháng 5 năm 2020, Đại lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

Phanxicô

Bản dịch của Linh mục Phaolô Nguyễn Quốc Hưng
WHĐ (17.10.2020)

DucTinJesus.Com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *