THỜ PHƯỢNG THẬT.

THỜ PHƯỢNG THẬT.

Có bao giờ bạn thấy mình hát thánh ca mà không suy nghĩ gì đến lời thánh ca không? Hay là trong khi nghe giảng mà tâm trí bay tận mãi đâu đâu không?

Ðó chính là kinh nghiệm của những người tin Chúa lâu năm, nghĩa là hát theo thói quen, nghe giảng theo thói quen, không còn xúc động như lúc ban đầu nữa.

Người ta kể rằng:

1 người kia nằm mơ, thấy thiên sứ dẫn mình đến một ngôi nhà thờ trong một ngày Chúa Nhật .

Tại đó người này thấy người nhạc sĩ đang đàn phong cầm nhưng không nghe thấy tiếng âm nhạc, ca đoàn và cộng đoàn hát nhưng không nghe có âm thanh nào cả.

Rồi đến khi linh mục đứng lên giảng, môi mấp máy, nhưng không ra tiếng nói nào cả.

Người ấy rất đỗi ngạc nhiên hỏi thiên sứ, thì thiên sứ nói:

“Ông không nghe thấy gì, vì không có gì để nghe cả. Những người trong nhà thờ không tham dự vào buổi thờ phượng, mà chỉ dự phần vào hình thức thờ phượng mà thôi. Tâm hô`n họ không xúc động và cái yên lặng này là yên lặng chưa được Chúa làm tan vỡ”.

* * *

Câu truyện này dậy ta một bài học quan trọng khi nào ta vào nhà thờ, thờ phượng Chúa, ta hãy đến đó với một tấm lòng ước muốn ra mắt Chúa, và tôn kính Ngài trong mọi việc ta làm trong nhà thờ.

Ta hãy hát với thái độ ca ngợi Chúa thật, dù là hát trong ca đoàn hay chung với cộng đoàn.

Nếu ta đứng lên nói, hãy nói với thái độ tôn thờ Chúa.

Cầu nguyện cũng phải chân thành tập trung vào Chúa, ngay cả khi nghe lời Chúa cũng phải có thái độ thờ phượng.

Khi nào ta ý thức được như thế thì giờ thờ phượng mới có ý nghĩa.

Và chỉ những lúc đó, tiếng ca ngợi của ta từ nơi đất thấp, mới bay lên tận trời cao được.

Trích trong :
( 118 câu chuyện suy tư và cầu nguyện)

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY