Thơ: GIỜ KINH SÁNG TỐI

Thơ: GIỜ KINH SÁNG TỐI

Mẹ ơi xin hãy ban cho

Lòng con xám hối chăm lo nguyện cầu

Vì con Mẹ đã lệ sầu

Hiện ra khuyên nhủ khẩn cầu ăn năn

Mẹ thương nên Mẹ khuyên răn

Hãy tin vào Chúa nhọc nhằn sẽ qua

Thay vì mở miệng kêu ca

Thì con hãy đọc ba Kinh Kính Mừng

Mẹ ơi con ngã giữa chừng

Đời con tội lỗi đã từng bủa vây

Bôn ba kiếm sống đọa đầy

Nay đây mai đó hao gầy tấm thân

Giờ kinh sáng tối quên dần

Không còn sốt sắng ân cần nguyện xin

Đôi khi chối bỏ đức tin

Chỉ ham sống ảo mê nhìn sa hoa

Miệng lưỡi ăn nói điêu ngoa

Chê bai xét đoán ba hoa chích chòe

Đôi khi mang của ra khoe

Để rồi quên hết mắt nhòe lệ rơi

Mẹ là nguồn sáng tuyệt vời

Là hoa trinh trắng muôn đời ngợi khen

Đưa tay nâng đỡ phận hèn

Dìu con qua chốn đêm đen ngục tù

Đời con sống giữa sương mù

Giữa rừng tội lỗi âm u gọi mời

Ham chơi vui thú ở đời

Để rồi quên hết những lời Mẹ khuyên

Gia đình muốn giữ vẹn nguyên

Hãy năng lần hạt để truyền niềm tin

Đọc kinh cùng với nguyện xin

Gia đình hạnh phúc niềm tin vững bền

Thầy Phạm Thế Hiền

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY